Quyền ra biển không chỉ là lối đi xuống biển

0
238



CafeLand – Những năm vừa mới đây, Đà Nẵng nổi lên chủ trương tái bố trí, mở các lối đi xuống biển cho dân nhằm chấm dứt thực trạng các dự án nghỉ dưỡng “che hết tầm nhìn biển”. Thế nhưng, nhiều bạn dân Đà Nẵng lại tỏ ra hững hờ với chủ trương này. Vậy mâu thuẫn thật sự nằm chỗ nào?
CafeLand – Những năm gần đây, Đà Nẵng nổi lên chủ trương tái bố trí, mở các lối đi xuống biển cho dân nhằm mục tiêu chấm dứt tình hình các dự án nghỉ dưỡng “che hết góc nhìn biển”. Thế nhưng, nhiều bạn dân Đà Nẵng lại tỏ ra lãnh đạm với chủ trương này. Vậy mâu thuẫn thật sự nằm ở đâu?

Nhìn lại các lối đi xuống biển được Đà Nẵng đầu tư hàng tỉ đồng trong thời hạn qua thấy hiệu quả khai thác gần như không tồn tại.

Làm kiểu phong trào, mở theo chủ trương?

Khi báo chí đề cập tại sao Đà Nẵng phải “mở lối xuống biển”, câu giải đáp từ các chỉ đạo địa phương là: chính là hệ lụy của quá khứ.

Bạn đang xem: Quyền ra biển không chỉ là lối đi xuống biển

Thực tế, giai đoạn 2007 – 2009, Đà Nẵng bùng nổ bất động sản du lịch ven biển, với đồng loạt dự án được chấp thuận đầu tư, khai thác bờ cát đông bán đảo Sơn Trà, từ chân núi Sơn Trà về Ngũ Hành Sơn.

Thống kê lúc đó cho thấy thêm có đến 42 dự án nghỉ dưỡng biển được Đà Nẵng cấp phép, coi như quy hoạch hoàn toàn vùng biển cho các dự án.

Quyền ra biển không chỉ là lối đi xuống biển biendanang

Dọc bờ biển Đà Nẵng, hàng loạt dự án bấy lâu đã chắn hết tầm nhìn.

Một số nhà chuyên môn đã lên tiếng, đề nghị suy xét lại các dự án. Họ cho rằng, “cần chừa các khoảng trống”, như hai dự án nên cách nhau 40 – 60 mét, dùng trồng cây, mở công viên.

Song, ý kiến đó không ai ghi nhận, Đà Nẵng ồ ạt phân lô các dự án với khoảng cách nhiều lúc chỉ là… bức tường 10 cm.

Hậu quả là sau 10 năm, báo chí, dư luận lại ầm ĩ với hiện trạng đi dọc bờ biển Đà Nẵng hàng cây số không nhìn thấy tấc biển nào. Các dự án xây tường dựng phên che luôn tầm nhìn biển.

Chính quyền đành thương thảo với nhà đầu tư, vận động và cả yêu cầu nhượng lại một số trong những đoạn bờ để triển khai lối xuống biển, như giữa hai khu nghỉ dưỡng Furama – Ariyana, ở phía nam dự án Khu du lịch và vui chơi giải trí Silver Hoàng Đạt…

Điều thấy ở những lối “chữa cháy” này chỉ thuần túy là … xuống biển, chưa bộc lộ người dân tận hưởng được gì. Thậm chí một số trong những lối đi còn dẫn vào cửa cống, doi đất cụt lủn không còn doanh nghiệp vận động nào cả.

Lãnh đạo chính quyền Đà Nẵng từng xem xét cần làm các lối xuống biển hữu dụng hơn, như mở đường quốc bộ, điểm tắm biển, dịch vụ hỗ trợ.

Chỉ có điều, khi tất cả còn nằm trên giấy, hiệu quả mở lối xuống biển của Đà Nẵng vẫn mập mờ. Các lối đi này còn chen giữa các dự án, gây phiền toái cho du khách, công ty dịch vụ của các nhà đầu tư. Diện tích các lối xuống biển cũng quá hẹp, khó khai thác thành điểm giải trí hay bãi tắm.

Tư duy về khai thác bờ biển

Ông Hoàng Sừ, kiến trúc sư tại Đà Nẵng, từng đặt câu hỏi liệu Đà Nẵng đã khai thác bờ biển đúng nghĩa làm kinh tế hay chưa. Đó mới là câu chuyện phải nghĩ đến, chứ không chỉ có là mở những lối đi xuống biển.

Quyền ra biển không chỉ là lối đi xuống biển loi xuong bien

Thực tế những năm qua, cạnh các dự án nghỉ dưỡng biển, Đà Nẵng cũng đón nhận nhiều dự án đăng ký khai thác bờ biển, như hình thành điểm thể thao vui chơi, các cơ sở tắm biển dành cho trẻ em, người già… Ít nhất có năm dự án mở các điểm vui chơi và giải trí, thể thao được đệ trình. Nhưng cho tới bây giờ, chưa tồn tại dự án nào được cấp phép.

Có thể bạn sẽ thích: Quảng Nam duyệt quy hoạch Khu du lịch suối khoáng nóng A Păng 44ha

Điển dường như dự án Công viên Cá voi (Sơn Trà), nơi từng xin thí điểm mở điểm vui chơi và giải trí thể thao trẻ em. Công trình lấy loại hình công viên trên biển đã có không ít ở các nước, dùng hồ phao, bể lưới khoanh thành khu tắm biển tin cậy và lau chùi.

Việc xin phép dự án, theo công ty, mất ba năm mà rốt cuộc vẫn không chuyển động được vì thủ tục. Đặc biệt việc cấp phép còn bị vướng bởi quy định… cầu phao phải có tiêu chí như cầu đường giao thông, nên nhà đầu tư không xin phép được. Loay hoay vài tháng thí điểm, nhà đầu tư nản, đành rút lui, đem dự án đi vùng biển khác hoạt động.

Phản ảnh của doanh nghiệp cho thấy thêm, tư duy quản lý bãi biển của Đà Nẵng vậy là có luận điểm. Thay vì tạo điều kiện cho các dự án đầu tư khai thác công dụng nhất, đem đến nhiều tiện ích cho khác nước ngoài và người dân Đà Nẵng, các cơ quan cai trị địa phương chỉ dừng lại ở bảo vệ bờ biển đáng tin cậy, sạch đẹp.

Ngoài yêu cầu tắm biển đơn thuần, Đà Nẵng chưa khai thác các loại hình dịch vụ đa dạng và phong phú như thể thao biển, vui chơi giải trí biển… Với lối tư duy này, rõ nét khả năng tận dụng các lối đi xuống biển luôn rất hạn chế.

Có thể bạn sẽ thích: Đà Nẵng: Đất công viên trả lại cho công viên

Theo anh Hoàng Sừ, quyền ra biển của người dân là quyền được tiếp cận khoảng không biển, môi trường thiên nhiên biển, cuộc sống thường ngày biển. Điều này không chỉ có thực trạng biển xanh cát trắng thô mộc, mà trong chiếc chảy trở nên tân tiến, phải là các thuận tiện tiện ích, chuyển động khai thác bổ ích nhất.

Những khu nghỉ dưỡng biển, những bãi tắm với các tiện ích, dịch vụ phong phú, đa chủng loại; được thưởng thức, thưởng thức những dòng sản phẩm du lịch, thể thao ngày một tốt hơn, đó mới là quyền xuống biển của người dân Đà Nẵng.

Thay vì chỉ mở những lối đi xuống biển tù túng, Đà Nẵng cần lan rộng tư duy về khai thác biển, làm kinh tế tài chính biển, dịch vụ biển, có thêm nhiều điểm đến mới, lôi kéo hơn và tiện lợi hơn cho người dân và khác nước ngoài. Đó mới là điều cần làm để đảm bảo quyền ra biển của người dân.

Vnrex – Cập nhật tin tức tiên tiến nhất